Bốn gã thị vệ vội vàng chạy tới lập tức cúi đầu cầu xin, một kẻ trong đó cẩn thận bẩm báo:
“Công tử, có một phong mật tín quan trọng gửi hỏa tốc. Ngài từng dặn dò, bất kể ngài đang làm gì, chỉ cần là thư của người này đều phải lập tức dâng lên, nên bọn tiểu nhân mới...”
Vệ Thiếu Kỳ khựng lại một chút rồi lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh. Hắn liếc nhìn Tĩnh Nghi đình vẫn chưa có động tĩnh, rồi chìa tay ra:
“Bản công tử quả thực có nói vậy. Được, lần này tha cho các ngươi một mạng chó, đưa thư đây.”




